CHUNG QUANH MỘT VỤ TRỘM
Đỗ Thái Nhiên
Ngày 02/06/2007 nhóm “Bản Lên Tiếng” bắt đầu thâu thập chữ kư của Đồng Hương để lên án sự việc Việt Weekly thân cộng.
Ngày 14/06/2007, ViệtWeekly số 25, bằng bài viết “Sự Trong Sáng Và Minh Bạch Của Việt Weekly Trong Vai Tṛ Truyền Thông”, tác giả Dốc Thượng đă phản bác ‘Bản Lên Tiếng” với luận cứ rằng: Hà Văn Thùy là tác giả của bài viết “Bài Học Khó Thuộc”, rằng Hà Văn Thùy không đại diện cho Việt Weekly, và rằng Việt Weekly hành động nhân danh quyền tự do ngôn luận, nhân danh tính trong sáng và minh bạch của ngành truyền thông...
Ngày 17/06/2007 tác giả T.Vấn trên báo điện tử Talawas tố cáo Việt Weekly đă tự ư lấy bài viết “Bài Học Khó Thuộc” của Hà Văn Thùy trên Talawas, không xin phép tác giả, không xin phép ban biên tập Talawas.
Ngày 21/06/2007, Việt Weekly số 26 đă trả lời Talawas, nguyên văn như sau: “Rất tiếc, ban biên tập Việt Weekly đă không làm đúng nguyên tắc xin phép bản quyền trước khi đăng tải. Việt Weekly thành thật nhận lấy lỗi này”
Như vậy, hồ sơ Việt Weekly không là sự tranh căi về quyền tự do ngôn luận, lại càng không là môt trường hợp “Trong sáng và minh bạch của Việt Weekly trong vai tṛ truyền thông” . Hồ sơ Việt Weekly chính là và chỉ là một vụ ăn trộm tác quyền trên địa bàn báo chí. Vụ ăn trộm này có hai hệ quả:
Hệ quả thứ nhất: Một người đi ăn trộm súng để thực hiện dự mưu cố sát. Đối tượng bị h́nh luật trừng phạt là tên ăn trộm súng chứ không là người chủ của khẩu súng. Việt Weekly ăn trộm bài viết của Hà Văn Thùy để đăng trên Việt Weekly. V́ vậy hệ quả thứ nhất là sự hoán chuyển trách nhiệm. Ngay sau khi hành động ăn trộm hoàn tất, thay v́ Hà VănThùy, Việt Weekly phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về bài viết “Bài Học Khó Quên”. Nói đúng hơn “Bài Học Khó Quên” trở thành tiếng nói đích thực của Việt Weekly.
Hệ quả thứ hai: Bản nhạc “Đồi Thông Hai Mộ” của nhạc sĩ Hồng Vân nếu đựơc ca diễn trên một sân khấu văn nghệ b́nh thường th́ nó sẽ b́nh thường. Thế nhưng, nếu có người nào đó hát lên bản nhạc “Đồi Thông Hai Mộ” giữa tiệc cưới để mừng cô dâu chú rễ th́ lập tức người ca sĩ kia, chứ không là tác giả bản nhạc, sẽ bị mọi người phản đối kịch liệt. Bài viết “Bài Học Khó Quên” đă được đăng trên Talawas cách đây hai năm, nhân một vụ tranh luận giữa GS Keith W. Taylor và ông Hà Văn Thùy trong một hồ sơ có chủ đề “ Chiến Tranh Nh́n Từ Nhiều Phía”. Việt Weekly đă lén lấy bài viết của Hà Văn Thùy ra khỏi hồ sơ kia, đăng riêng rẽ trên Việt Weekly, dấu đi xuất xứ của bài viết. Từ đó bài viết “Bài Học Khó Quên”, vốn là một bài tranh luận, trong một hồ sơ tranh luận, do hành động ăn trộm của Việt Weekly đă đột nhiên biến thành một viên đạn nổ ngay vào giữa quả tim của thủ đô tị nạn CS của người Việt Nam trên lănh thổ Hoa Kỳ. Như vậy hệ quả thứ hai của vụ trộm là sự thay đổi tác dụng của bài viết. Sự kiện làm thay đổi ư nghĩa của một bài viết hay một đoạn văn thông qua phương pháp cắt đầu, cắt đuôi, che dấu xuất xứ của tác phẩm được người xưa gọi là “đoạn văn, thủ nghĩa”
Từ hai hệ quả vừa kể , công luận có thể kết luận một cách dứt khoát rằng: chính Việt Weekly, chứ chẳng ai khác, đă ăn trộm khẩu súng của Hà Văn Thùy để bắn một viên đạn hiểm ác vào Cộng Đồng Việt Nam tại California, nơi Việt Weekly phát hành hai ấn bản. Viên đạn hiểm ác kia mang ba nội dung chính trị:
Nội dung một: Tôn xưng Hồ Chí Minh, đề cao đảng CSVN và tay sai các loại. Thành phần này được Việt Weekly long trọng gọi là “phe thân ViệtNam”.( Xem bài “ Sự Trong Sáng Và Minh Bạch Của Việt Weekly Trong Vai Tṛ Truyền Thông, Dốc Thượng)
Nội dung hai: Mạt sát tập thể người Việt yêu nước, hạ nhục những người chống CS Việt Nam độc tài tham ô, miệt thị tầng lớp chiến sĩ đ̣i hỏi tự do dân chủ cho Việt Nam trên lập trường dân tộc. Thành phần này bị Việt Weekly xảo trá gọi là “Phe chống Việt Nam”.
Nội dung ba: Tôn vinh và kích động hành động khủng bố, xem phạm nhân khủng bố như là những “dũng sĩ diệt Mỹ”( kiểu nói của CSVN trước 1975). Việt Weekly ăn trộm ngôn ngữ của Hà Văn Thùy để lớn tiếng xác định lập trường của chính Việt Weekly. Lập trường rằng: “...Quả thực, sự kiện 11 tháng 9 là cái giá đích đáng mà người Mỹ phải trả v́ những ǵ họ đă gây ra cho thế giới”.
Tại sao giữa hai nội dung “Hoan Hô CS Việt Nam Độc Tài, Tham Ô” và “Đả Đảo Những Người Đ̣i Hỏi Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam”, Việt Weekly lại bất ngờ cao giọng ca tụng khủng bố 11 tháng 9 ? Câu trả lời xin được trân trọng tŕnh bày như sau:
Những năm gần đây phong trào vinh danh cờ vàng ngày càng nở rộ trên khắp lănh thổ Hoa Kỳ. Đặc biệt, cuối tháng 06/2007, Chính Phủ và Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ tiếp đón đại diện người Mỹ gốc Việt bằng nghi thức long trọng nhất, trước khi và sau khi Tổng Thống Mỹ nói chuyện với Nguyễn Minh Triết. Hai tin tức tiêu biểu vừa kể cho thấy nhân dân và chính phủ Hoa Kỳ bao giờ cũng có quan hệ tốt đẹp và bao giờ cũng tích cực hổ trợ Cộng đồng Việt Nam trong nổ lực đ̣i hỏi tự do dân chủ cho Việt Nam. Cộng đồng Việt Nam tại Mỹ là thế lực chính tri đă rất nhiều lần làm cho CS Việt Nam cảm thấy vô cùng nhức nhối. Vấn đề nan giải đối với CS Việt Nam là làm thế nào giải trừ nổi nhức nhối kia? Làm thế nào vô hiệu hóa thế lực chính trị của Cộng đồng Việt Nam tại Mỹ? Giải pháp dành cho các vấn đề vừa nêu, trong những mưu tính của CSVN, nằm chung quanh hai chữ khủng bố. Thực vậy, khủng bố là ngón nghề có tính truyền thống của CSVN. Hiện tượng CS Việt Nam đi với khủng bố chẳng khác nào “ngưu tầm ngưu, mă tầm mă”. Đó là lư do giải thích tại sao Hà Nội tổ chức biểu t́nh ăn mừng “chiến thắng” của Al Qeada hôm 11/9/2001 Đó cũng là lư do giải thích tại sao ngày nay Việt Weekly lại chọn lá bài khủng bố để làm thuốc chửa đối với những khó khăn mà hệ thống ngoại giao của CSVN hiện phải đương đầu tại Mỹ. Thực vậy, tấm biểu ngữ với lời tiếng rằng “Sự kiện 11 tháng 09 là cái giá đích đáng mà người Mỹ phải trả” chính là dấu hiệu mở đầu của kế hoạch suy tôn tác vụ “khủng bố chống Mỹ” do Việt Weekly chủ xướng. Trong những bàn tán của dư luận, tác vụ khủng bố có thể diễn ra dưới nhiều h́nh thức khác nhau: gieo rắc tư tưởng thù ghét nhân dân Hoa kỳ; kích động những người nhẹ dạ biến tư tưởng khủng bố thành hành động cụ thể; chuyên chở hoặc tàng trữ vũ khí giúp khủng bố; thông qua sinh hoạt quảng cáo rất hiền lành, một lúc nào đó, khách hàng quảng cáo lại bi xem là những kẻ “tán trợ khủng bố trên phương diện tài chánh”... Chỉ cần, do bị mua chuộc hay thuyết phục, vài cá nhân trong Cộng đồng Việt Nam tham dự vào tác vụ khủng bố như vừa mô tả, đời sống cộng đồng Việt Nam lập tức lâm vào hoàn cảnh cực kỳ khó khăn. Đối nội, nội bộ Cộng đồng nghi ngờ lẩn nhau. Đối ngoại, Cộng đồng Việt Nam bị cô lập bởi người Mỹ bản xứ và các Cộng đồng thiểu số khác. Trong t́nh huống bị nội công, ngoại kích kia, Cộng đồng Việt Nam sẽ mất hết khả năng tạo áp lực ngoai giao để đ̣i hỏi tự do dân chủ cho Việt Nam. Như vậy là những nhức nhối ngoại giao của CSVN sẽ được giải trừ. Đó là đích điểm tối hậu mà ViệtWeekly cất dấu đàng sau kế hoạnh “Đề cao khủng bố 11/tháng 9” giữa ḷng cộng đồng Việt Nam tại Mỹ.
Đứng trước khẩu hiệu tán trợ khủng bố do Việt Weekly hổn láo phổ biến, chúng ta nên nghĩ ǵ và làm ǵ? Trước tiên, Cộng đồng Việt Nam, v́ quyền lợi sinh tồn của chính ḿnh, hăy lớn tiếng, càng lớn tiếng càng tốt, phản đối khẩu hiệu khủng bố kia. Hiện tượng “lớn tiếng phản đối” sẽ tạo ra hai tác dụng:
Một là mạnh mẽ đính chánh với Hoa Kỳ và với thế giới rằng cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ hoàn toàn không dính dáng xa gần ǵ với âm mưu tán trợ khủng bố của Việt Weekly.
Hai là làm cho cơ quan an ninh Hoa Kỳ không thể không chú ư tới hoạt động tuyên truyền đề cao khủng bố 11/9 do Việt Weekly chủ xướng. Hậu quả tất nhiên của sự chú ư này là vụ án “Việt Weekly và lá bài khủng bố” trở thành một hồ sơ chính thức nằm trên bàn giấy của bộ Nội An và/hoặc bộ Tư Pháp.
Câu hỏi được đặt ra là: làm thế nào để tiếng nói phản đối Việt Weekly trở thành một thanh âm vang dội khắp nước Mỹ? Dĩ nhiên chỉ có tiếng nói đồng bộ của toàn thể Cộng đồng Việt Nam mới là tiếng nói có khả năng làm chấn động dư luận Hoa Kỳ. Đó là lư do giải thích tại sao người dân Little Saigon đă tổ chức cuộc hôi thảo chính trị tại Westminster ngày 15/06/2007. Cuộc hội thảo này nhằm giúp người Việt tị nạn Cộng Sản t́m ra một ứng xử thích nghi dành cho hồ sơ “Việt Weekly và lá bài khủng bố”./.
Đỗ Thái Nhiên