KỂ CHUYỆN TRONG TÙ: Lầu Chí Chăn

Nguyễn Như Ánh biệt danh Ánh Cuội

* * *

Đại văn hào Tây ban nha Garcia Marquez có dạy :trong nghề văn, khiêm tốn là một đức tính dư thừa.Thật vậy đă từ lâu trên văn đàn và nhất là trên các diễn đàn đều nhan nhản những chuyện kiêu căng, tự phụ. Do đó tôi không dại ǵ mà lao vào cuộc chơi vô bổ đó,và nếu có, đương nhiên là tôi chỉ nói điều hay ra thôi,ngu ǵ mà lôi cái xấu của ḿnh ra cho người ta coi. Hơn nữa,tôi tin chắc ḿnh sẽ viết" không giống ai".Vậy mà tôi đă viết.

Năm ngoái, sau cuộc nói chuyện với anh Hùng Trần đài SBS Úc châu về cảm nghĩ của ḿnh trong ngày 30 tháng tư năm 1975, lúc đang trong tù . Có một nữ thính giă xin số phôn và gọi cho qua tôi. Nàng nói nàng đă yêu tôi từ ngày tôi đang học trường Thiếu Sinh Quân Vũng Tàu, lúc đó nàng mới 14 c̣n tôi th́ thường sang nhà nàng chơi v́ anh tôi trọ ở đó. Nàng đă đi t́m tôi nhiều năm mà không gặp, nay biết tôi c̣n sống th́ nàng đă lên vai bà ngoại,nhưng không sao, nàng vẩn c̣n yêu . Quá cảm động tôi liền lên bàn phím làm một hơi gần hết 1 “ream” giấy kể lai thời gian khổ sau ngày xa em. Tôi viết như hạch, nàng vẩn khen nức khen nở, nàng nói "Cậu mới đúng là anh hùng lư tưởng cho lớp con gái như cháu". Tôi c̣n định viết tiếp nhưng vợ tôi bắt đầu nổi cơn tam bành, nên đành phải tắt đài.

Gần đây tôi có viết một bài ngắn để nhắn nhủ một “anh hùng” từng ở tù chung khá lâu là đừng có nổ,đừng có nói cái ḿnh không biết, việc ḿnh không làm. Tôi sẽ cố gắng viết vài bài nữa để góp chuyện với anh em cho vui, chắc cũng mau cạn nguồn lắm.

Đầu năm 81, toàn K1 trại Thanh Phong đi “tăng gia”, trồng khoai ḿ. Đội thủ công, mộc, cưa, ḷ rèn do cán bộ Lĩnh dẫn đầu ra quân. Đang dọn đất để cắm hom th́ không biết tự lúc nào, ông Chăn lững thững xuống ruộng rau, nhổ 1 củ su hào ngon nhất định ăn th́ 1 tay cán có lẽ tên là Quỳ, chạy tới. Y nói “tưởng sao chứ Biệt Kích cũng trộm cắp như h́nh sự". Cơn giận đến quá bất ngờ, anh Chăn tống một trái thôi sơn vào mặt y. Quỳ chạy vào cḥi gác lấy súng rượt bắn, 14 phát súng nổ với đủ thế bắn đứng, bắn quỳ, bắn ngồi, anh Chăn vẩn chạy về được nơi tập trung. Anh em vây quanh anh nắn tay chân xem có bị ǵ không, kỳ diệu thay, anh ấy không bị 1 vết trầy. Tên Quỳ định giựt súng của đồng đội để bắn tiếp, tụi nó không chịu, tất cả cùng nhau giải anh Chăn về trại. Đến tối có người về cho biết là chúng sẽ làm thịt anh Chăn trong xà lim. Phải hành đông nhanh mới được. Tôi vội vàng thảo 3 lá đơn nội dung giống nhau: Cán bộ Quỳ đă làm sai, bắn bừa bải nơi lao động, không trúng người này th́ trúng ngựi khác, coi thường ban giám thi và pháp luật. Làm xong đưa qua các pḥng để lấy chữ kư của anh em. Đến 10 giờ đêm mới thu được hơn 100 chử kư. “Kỳ Mọi” có nhiệm vụ bằng bất cứ giá nào phải đưa tận tay Giám Thị Trưởng: Trung Tá Nguyễn Huy Thùy 1 tờ đơn. Thái Khôi cố gắng thuyết phục người đi thăm nuôi đem 2 lá đơn ra Hà nội gởi cho Viện Kiểm Sát và Thanh Tra Bộ Nội Vụ. Một ngày trôi qua, không có động tĩnh ǵ. Tôi hỏi Kỳ: mày có đưa tận tay ông Thùy không? nó nói chắc như bắp "bộ mày không tin tao sao? vậy mày nhờ tao làm ǵ". Tôi im. Sáng hôm sau trước lúc đi làm, ông Thùy tuyên bố "các anh định làm cái ǵ đây? có chuyện ǵ th́ từng người làm đơn, không được làm chung như thế này, vi phạm pháp luật. Tôi sẽ xem xét trường hợp của anh Chăn". Thắng lợi rồi, giám thị đă biết th́ chúng không dám giở tṛ ra đâu. Hy vọng là anh Chăn nằm ấp chừng 1,2 tháng là ra (v́ tội đánh cán bộ). Thật không ngờ, chừng tuần sau có mấy cán bộ từ Hà nội vào, ra lịnh thả anh Chăn ngay lập tức c̣n tên Quỳ bị lột áo đuổi về quê đi cày.

Kể chuyện này ra không để khoe khoang hay mưu đồ chuyện ǵ hết. Bởi v́ tất cả nhân vật trong này đều c̣n sống. Ai muốn biết sự thật cứ hỏi. Vẩn c̣n đó Ninh “côi”, Lầu Chí Chăn, Thái Khôi, Kỳ “mọi” và hầu hết Biệt Kích đều biết. Sau chuyện này,tôi thấy ḿnh lớn lao lắm .Tâm trạng cũng hơi giống "cái thau vàng":

"TA nay đă thành danh. Ḿnh ta hiên ngang giữa trời Bắc Mỹ.

"Các người có bén gót Ta được chăng mà đ̣i ghen tỵ” (lời Thần Nổ)

Tôi có khác chút đỉnh:

Trời ơi, ta đă sắp thành cụ rồi, hởi các người chừng nào các người mới cho ta về với Mẹ ta đây?

V́ làm ḷ rèn gần cơ quan (khu làm việc của Ban Giám Thị) nên tôi hay nổ về chuyện "cho về". Nổ quá đến nổi anh Luyện phải lên tiếng "Ánh cuội ơi, thôi đừng làm anh em hy vọng hảo nửa”. Có lẽ tôi có cái mỹ danh này từ đó chăng, tôi cũng không nhớ nữa.

Viết những gịng này để nhắc nhở những ai c̣n nghi ngờ về ḷng trung thành, sự đùm bọc và trên hết là t́nh yêu thương của những kẽ khốn cùng, ít học (có người c̣n mắng là vô học) nhưng rất sẵn sàng chung lưng đấu cật để chống lại sự ích kỷ, kiêu căng, tự phụ, lợi dụng của những kẻ tự cho là ḿnh có quyền dạy dổ người khác. Nhân đây cũng nhờ bà con minh định giùm: vô học , có học và vô giáo dục qua đoản văn sau đây: Hồ́ mới lớn, những năm cuối của bậc trung học, tôi có đi theo bạn bè tán gái( có dám đi một ḿnh đâu mà theo với chẳng theo). Tất nhiên phải chọn các em lớp dưới - các em chung lớp đă coi ḿnh là con nít rồi. Đi theo các em với đôi lời chọc ghẹo "Hồng đẹp quá sá, Lan hôm nay sao mà tươi quá xá," đại để là như vậy, thế mà có em vẩn quay lại "đồ mất dạy", có em đanh đá hơn "đồ vô giáo dục". Đó, rỏ ràng là ḿnh học hơn các em mà c̣n bị mắng như vậy chỉ v́ câu nói chơi. Thế mới biết ranh giới giữa sự vô học, có học và vô giáo dục cũng không xa lắm. Tiện đây cũng xin lổi các em có lần nào đó bị cái thằng cà chớn này chọc ghẹo. Các em giờ đây nếu không có ǵ thay đổi th́ cũng 5 bó rưỡi, 6 bó rồi, đă lên ngôi bà hết rồi.

Xin các bậc anh hùng có học nhớ cho: Các vị cứ chống Cộng, cứ đánh phá các tổ chức, Đảng phái khác để cho một ḿnh các vị chống Cộng. Các vị cứ làm Tổng thống Hoa kỳ đi, chúng tôi nguyện sẽ trung thành với quư vị, đóng thuế đầy đủ cho đến chết. Chỉ xin một điều là đừng bao giờ nói đến chúng tôi, đừng đại diện cho bọn vô học và nhất là đừng xữ dụng thứ ngôn ngữ của ông nhà báo "Cái thau vàng" để chuyện tṛ với bọn vô học, sẽ không có ǵ hay ho cả đâu.

Đôi điều về các nhân vật trong truyện:

Anh Lầu Chí Chăn là một trang hảo hớn gốc Quăng Đông. Vốn Người Nhái Biệt Hải, sau nhiều lần công tác, anh bị dính ngày 6 tháng 6 năm 1966. Cao lớn nhưng rất hiền lành. Khi mới lên “Cổng Trời”, được ra khỏi biệt giam anh liền gom cơm - vốn đă ít ỏi - của anh em, trèo tường qua khu kỷ luật có rào kẽm gai bên trên để tiếp sức cho anh c̣n trong đó-một việc làm hết sức liều lĩnh v́ lính gác trên cḥi canh dể dàng bắn anh chết. Lúc đó ngoài những anh BK chính danh c̣n có "Trung úy " Thái Sơn, thuộc lực lượng xung kích, và 1 linh mục, mổi người được 1 cục cơm bắp. Không biết sau này có khi nào nhà báo nhớ lại câu "miếng khi đói bằng gói khi no'' không nhỉ? Lúc nhà báo bi đ̣n hội chợ, anh Chăn có đá một cú chắc là cũng đau lắm. Sau này anh có nói thấy nó ngông nghênh mất dậy nên anh cũng ghét. Khi được về nhà, ngày hôm sau anh đến thăm tôi liền. Anh dắt tôi đi ăn uống lu bù dưới Chợ Lớn. Sau đó anh vượt biên. Khi hay tin tôi tới Mỹ anh cũng giúp mấy trăm đô dù lúc đó anh cũng chật vật v́ mới cưới vợ.

Kỳ"mọi" là một lính Bắc Việt chính cống.V́ xung phong quá đà :quá hăng say dành chiến thắng nên đă lọt thẳng vô đồn Ngụy, tiện thể xin ở lại luôn. Sau này tham gia nhóm BK cuối cùng của Nha kỷ thuật: các toán Earth Angel gồm các bộ đội cụ Hồ quay lại đất Bắc t́m các đồng chí cũ nói chuyện xưa. Kỳ mọi nhưng chẳng mọi tí nào, chỉ v́ “đui then” mà bị gọi như vậy thôi. Rất khỏe, có thể gánh được số thuốc nổ của Kim Âu (200kí) 1 lần và đi xa được vài cây số. Ở với anh em nhiều năm chưa bao giờ có xích mích. Khi được về mổi lần gặp nhau ở Sá g̣n, bộ đội đều giúp đở,v́ t́nh nghĩa cũ dù đi làm thợ hồ cho ông thầu Ninh cũng rán về xin Mẹ chút đỉnh để giúp. Có lần lúc tôi sắp đi ông ấy dắt tới nhà một cô bồ cũng c̣n sắc nước lắm. Ngài định đem nàng quy mă, khổ cho Mẹ tôi lại phải thu xếp cho đôi uyên ương chổ ở qua đêm và phải lo tiền xe, ăn đường cho quư ngài trở về.

Biệt Kích Nguyễn Như Ánh,

Biệt danh Ánh Cuội

Toán Strata 120.