Journey to Freedom cuả tôi
Vượt biên lần thứ 8 thành công , lần thứ 7 bị bắt ở tù VC & bị hành hạ , lao động khổ sai 1 năm tưởng đă chết taị Long Phú (cách Sóc Trăng 17 km). Nguyên nhân không vượt thoát được : Ghe vướng cồn cát trong đêm ở BaĩGiá, sáng hôm sau đổ bộ lên bờ định trốn th́ bị dân đi baó công an VC đến vây bắt ở xă An Thạnh 3 .
Chuyến Vượt Biển cuôí cùng: Xuống ghe nhỏ ở Bắc Vàm Cống (Long Xuyên) ngaỳ 08.04.1981 , đang đổ nguó lên ghe lớn th́ bị VC phát giác & chặt dây cột ghe trên cây trên bờ & chaỵ , nêú thả neo dươí sông là đă không kịp thoát, nhưng~ nguó chưa lên kịp "Cá Lớn" đêù đành phaỉ bỏ laị & họ đêù bị csVN bắt .
Việt Cộng rượt theo & bắn vạ ghe chúng tôi bằng đủ thứ súng đạn : AK47, B40 & M79, nhưng may mắn nhờ Ơn Trên che chở, chúng tôi không bị trúng đạn, đạn nổ tung toé trên mặt sông, gây sóng lớn làm cḥng chành ghe & văng miểng vạ ghe !
Hai phuy dâù Diesel do cột không chặt & ghe đang chaỵ nhanh để cố gắng đạ tâủ nên đă ngă vạ maư ghe (motor), may phước thay cung~ không nổ & không phựt lưả. Nêú trúng đạn cuả VC th́ ngaỳ nay đâu c̣n là "Khúc Ruột Ngàn Dặm" để bây giờ trở thành "Việt Kiêù Yêu Nước" về "Xây Dựng Quê Hương, Tổ Quốc" (sic!) như phỉ quyền Việt Cộng vân~ bịp bợm tuyên truyền cho sự sống c̣n cuả chúng !
Ghe chúng tôi dá 12 Meters, rộng khoảng 4 Meters vơí chỉ có 46 nguó, các bạn đồng hành khác đă bị bắt lúc "đổ quân". Đây là 1 chiếc ghe bâù để đi trên sông mà thôi, và được sưả muĩ ghe laị đặng vượt biển
Ghe tuị tôi ra cưả biển Lịch Hôị Thượng, 1 trong 9 Cưả Biển cuả Cưủ Long Giang ; hố tưởng laị - lúc VC bắn rát quá - anh TáCông có lúc đă phaỉ nằm để tránh đạn nhưng vân~ rồ maư cho ghe chaỵ tiếp & giữ bánh laí bằng chân cuả anh âư. Cảm ơn anh Huỳnh Ngọc Phán (Unna, West Germany).
Sau naỳ anh kể laị : Khi đó anh nghĩ rằng bây giờ dừng laị cung~ chết vơí VC, thà chaỵ tiếp để may ra t́m Caí Sống trong Caí Chết, và chúng tôi mang ơn Quyết Định Can Đảm naỳ cuả Anh !
Ghe bị sóng lươĩ buá là các luồn sóng giao lưu giưă biển & cưả sông đánh bể hầm chưá nước ngọt ở muĩ ghe, nước lợ / nước mặn tràn vạ & hầm nuóc ngọt coi như bỏ, không uống ǵ được, chỉ c̣n cầm hơi nhờ mâư bao củ sắn (củ đâụ) trên ghe !
Ghe chúng tôi bị haỉ tặc Thailand rượt nhiêù lần, nhưng nhờ sự kheó leó cuả anh TáCông - chúng tôi đêù chaỵ thoát ; có lúc thâư ghe cướp biển Thaí Lan xa ở đằng sau đuôi ghe chúng tôi - nhưng sau đó có khi laị thâư Boats cuả Thai pirates ở truóc mặt chúng tôi trên biển rộng mênh mông! Có lần không bắt kịp đuọc - chúng tức tôí bắn vạ ghe chúng tôi & đâù đạn ch́ rớt lộp bộp trên mui ghe (v́ khoảng cách đă quá xa, đạn không đủ sức công phá), tiếng kêu nghe như mưa đá rơi trên nóc ghe trong trớ nắng choí chang.
May mắn thay, nhưng lúc bọn haỉ tặc Thaí Lan ruọt th́ ghe chúng tôi không bị hư maư, và nhưng~ lúc ghe hư maư (do chaỵ quá sức để không bị cuóp biển Thaí tấn công), phaỉ thả trôi lênh đênh trên mặt biển để sưả chưả - th́ laị không gặp bọn man rợ naỳ ; nêú không, cung~
chẳng biết thảm cảnh ǵ sẽ xaỷ ra, v́ trên ghe đàn bà con gaí đẹp cung~ nhiêù, & chúng tôi không có vũ khí để tự vệ, chỉ có tiếng Niệm Phật & tiếng Câù Chuá râm ran trên ghe nhưng~ khi bị cướp rượt
Haỉ Bàn đem theo đă bị hư, muĩ tên trên La Bàn cứ chỉ về hướng Nam, nhưng~ khi ghe nhaỷ sóng - haỉ bàn cung~ không thay đôỉ phương hướng . Các anh lớn baỏ tuị tôi ráng tát nuóc đi, ngaỳ mai sẽ đến Maĩ Lai... Tuị tôi không đi vạ Vịnh Thaí Lan (Gulf of Siam) để tránh cướp biển, ngaỳ nạ chúng tôi cung~ tát nuóc đừ tay & ră rớ nguó nhưng chẳng thâư Malaysia đâu cả. Các vết chai ( hắc ín, nhưạ đường) trét vạ các môí nôí cuả thành ghe đă bung, bị vỡ từ lâu, không tát th́ nuóc biển tràn vạ ch́m ghe, tát nuóc th́ nuóc vân~ vô... Chúng tôi sắp sưả chết khát trên biển nuóc mặn mênh mông, có nguó thử cho bao nhiêu chanh (lemon) vạ 1 lon nuóc biển múc lên, nhưng cung~ vân~ mặn chát, không thành nuóc chanh muôí để có thể uống đuọc
Phụ nữ & con nít nằm la liệt trên khoang ghe v́ say sóng & bị oí mưả, kiệt sức do không có ǵ để ăn uống... Anh Tá Công phụ (anh Vinh) văng xuống biển, chúng tôi tắt maư ghe ṿng đâù laị vớt anh, may là ban ngaỳ, nêú tai nạn xaỷ ra ban đêm th́ chúng tôi đành... vinh~ biệt anh !
Chúng tôi cung~ gặp vá taù ngoaị quốc, nhưng không chiếc nạ rescue, có cả taù dâù cuả Bắc Hàn đi ngang qua, chúng tôi nhận ra do cờ cộng sản North Korea treo trên Ship cuả họ
Tôi ngố sau đuôi ghe, gần pḥng maư & tát nuóc như phản xạ , cứ múc lên rố đổ ra biển, động tác nhàm chán cứ đuọc lập đi lập laị cho đến khi kiệt sức th́ tạm ngưng một lát ; ông Tư đoí quá & lâư sưă đặc đem theo đổ vô tôm khô mớ tôi ăn, nhưng cho dù đang đoí lả tôi cung~ không thể nuốt trôi được caí món đặc biệt mà tôi mơí thâư lần đâù tiên naỳ, do ông Tư sáng chế ra , khát quá nên ông cung~ đă uống laị chính nuóc tiêủ cuả ông .
Nhưng~ bao gaọ đem theo trên ghe cung~ bị sóng biển làm ướt mặn hết, không nâú nướng ǵ được ; sau 3 ngaỳ & 4 đêm - Tử Thần đang dần dần đến vơí moị nguó đang đoí & khát + kiệt sức ; tôi đang h́nh dung caí chết đang đến từ từ vơí ḿnh như thế nạ, & hố tưởng laị lần chót nhưng~ khuôn mặt thân thiết trong gia đ́nh: Cha Mẹ , các em... th́ trong đêm 11.04.1981 chiếc taù Đức Cap Anamur đă đến cưú vớt chúng tôi !
Thoạt đâù chỉ nh́n thâư 1 đốm sáng từ xa như ánh đèn cuả 1 dàn khoan dâù, nhưng từ từ điểm sáng âư đến gần ghe chúng tôi hơn & ngaỳ càng sáng hơn trên mặt biển mênh mông tôí thui . Họ tắt maư taù để đừng gây ra sóng lớn làm lật ghe chúng tôi, trên taù đồng bạ VN được rescued trước chúng tôi đứng đông đúc lố nhố. Bổng nghe có tiếng loa Megaphone phát ra bằng Việt ngữ: "Đây là taù Tây Đức đi cưú vớt Thuyền Nhân VN vượt biển ! Xin đồng bạ b́nh tinh~, đừng hoảng sợ ! Chúng tôi sẽ đem tất cả moị nguó lên taù! "
Chúng tôi lặng nguó đi v́ xúc động, nuóc mắt ràn ruạ trên mặt v́ biết ḿnh sẽ được sống tiếp. Nhiêù nguó trên ghe ḥ reo vui mừng, có nguó niệm Phật, có nguó tạ ơn Chuá cho chúng con hố sinh...
Thanh niên bọn tôi leo thang dây lên ghe, c̣n phụ nữ trẻ em & nhưng~ nguó lớn tuôỉ hoặc yêú đuôí th́ đuọc đưa lên taù bằng cần câủ như đang câu hàng hoá...
Thuyền chúng tôi bị đục ch́m để baỏ toàn an ninh giao thông đi laị trên biển, chỉ có nhưng~ ghe nạ đặc biệt (đông nguó, bị cướp nhiêù lần, v.v...) th́ mơí được giữ laị để đem về triển lam~ trên đất liền...
Chúng tôi được cho uống trà đường (hôm sau th́ được ăn chaó, ngaỳ sau nưă mơí ăn cơm), v́ bao tử đang yêú sau mâư ngaỳ không ăn uống, nhịn đoí nhịn khát... Ngoá ra, cung~ được phát 1 T-Shirt, 1 quần Short & 1 đôi dép. Hai chân tôi cứ có cảm giác như hụt hẩng bồng bềnh trên sàn taù - do chưa quen đi laị trên boong taù vưng~ chắc như 1 toà nhà khổng lồ. Nh́n xuống biển mênh mông - thâư ghe vượt biên cuả ḿnh (trước khi bị đục ch́m) c̣n nhỏ hơn 1 chiếc lá giưă gịng nước... Thật là gan dạ cho nhưng~ ai đă dám vượt biên, thà chết trên biển Đông c̣n hơn sống vơí cộng sản ; hoặc là do... "điếc không sợ súng" nên mơí liêù ḿnh ra đi, t́m caí Sống trong sự Chết .
Trước chúng tôi đă có 8 ghe được cưú vớt vơí tổng cộng là 420 ngướ, chúng tôi là ghe thứ 9 duy nhất được rescue vạ ban đêm, nâng tổng số Thuyền Nhân cuả chuyến Cap Anamur thứ 19 naỳ lên 466 Boat-People (Cap 19 / 466). Cung~ may nhờ 1 phụ nữ VN trên taù bị sâỷ thai & CapAnamur phaỉ mang chị âư vạ Bệnh Viện ở Singapore, trên đường đi th́ trực thăng cuả Cap Anamur phát hiện ra chúng tôi, & sau đó là chúng tôi được cưú vớt. Cảm ơn chị Việt Nam naỳ, cho dù tôi không biết mặt, không biết tên ! Cảm ơn Cap Anamur ! Cám ơn Dr. Rupert Neudeck & Cap Anamur Committee ! Cảm ơn Thuyền Trưởng Wangnick (đă từ trần, tôi có phoned lên Hamburg Chia Buồn vơí bà Wangnick).
Tân Gia Ba không nhận chúng tôi tạm cư, từ trên taù nh́n vạ Haỉ Cảng ban đêm - cảng Singapore đèn điện sáng rực, thâư xứ nguó ta giaù mạnh mà buồn cho nước ḿnh
Sau đó Cap Anamur quay đâù laị & chaỵ về Phi Luật Tân ; tôi đă khóc khi lần đâù tiên trên taù được nghe các nhạc phẩm Nguó di tản buồn, cuả anh Nam Lộc, Ai về xứ Việt (1978) cuả anh Phan Văn Hưng, & một số Nhạc Phẩm khác (không rơ Tác Giả) do chị Nguyệt Ánh hát
Sau 7 ngaỳ lênh đênh trên biển - ngang qua Indonesia (Nam Dương) - chúng tôi đến Puerto Princessa City cuả Palawan Island (1 đaỏ lớn nằm về phiá Tây Nam cuả Philippines) vạ ngaỳ 18.04.1981 , ngay vạ ngaỳ lễ Phục Sinh (Easter) cuả năm 1981, tạ ơn Trớ Phật cho chúng tôi được phục sinh, tạ Ơn Trên cho chúng tôi được sống laị
Môĩ sáng Thứ Hai đâù tuần - chúng tôi đêù tham dự lễ Chạ Quốc Kỳ Vàng 3 Sọc Đỏ & hát Quốc Ca trong sân traị Palawan (trước Văn Pḥng Cao Uỷ Tỵ Nạn, Khu 1), đồng thớ sau đó là 1 Phút Mặc Niệm, để Tưởng Niệm tất cả đồng bạ đă bỏ ḿnh trên biển cả trên bước đường vượt biên, và cung~ không quên đồng bạ c̣n đang lầm than ở quê nhà trong ngục tù bao la cuả tà quyền Việt Cộng !
Sau mâư tháng lăn lóc cực khổ ở PRC (Philippines Refugee Camp) Palawan & PRPC (Philippines Refugee Processing Center) Bataan (gần Morong), chúng tôi lên JFC (Joe Fabella Center) Manila ở 1 tuần để đi định cư & đến Tây Đức ngaỳ 04.11.1981 vạ một ngaỳ muà Đông lạnh leơ, tuyết rơi trắng xoá nhưng chúng tôi đă đến được bến bờ Tự Do ! Cảm ơn Thế Giơí Tây phương mở ṿng tay, cảm ơn Đaị Đức Thích Giác Lượng (nay là Thượng Toạ , trụ tŕ ở 1 Chuà taị San Jose) đă cho chúng tôi tá túc sau Hâụ Liêu cuả Chuà Việt Nam trong Traị Tỵ Nạn Palawan ! Cảm ơn Soeur Pascale Lê Thị Triú (là bạn học chung Lớp ngaỳ xưa vơí Imeda Marcos) đă cho chúng tôi tạm cư ở Nhà Tập Thể Khu 1 .
Kỷ Niệm khó quên khác là chị Điền & anh Lạc đă ra đi vinh~ viên~ - nằm laị trên đaỏ ngàn thu v́ cố gắng cưú 3 em bé VN tắm biển (Traị nằm kế bờ biển) bị sóng lớn keó ra xa & 2 Anh Chị naỳ đă chết đuôí, cả 3 em bé VN th́ được cưú sống ! Thật đau buồn, đi vượt biên không chết trên biển, mà laị tử nạn khi đă lên bờ... Tôi có vạ nh́n mặt hai anh chị lần cuôí, khi quan tá cuả 2 Anh Chị c̣n được quàn trong Nhà Thờ Việt Nam (đôí diện vơí Chuà Phật Giaó VN).
Trong thớ gian ở Palawan tôi làm Thông Dịch Viên t́nh nguyện (Volunteer) cho The Philippines Red Cross (Hồng Thập Tự Phi Luật Tân) & phaỉ phỏng vấn + ghi vạ hồ sơ nhưng~ đồng bạ bị haỉ tặc tấn công để làm HồSơ tường tŕnh cho Cao Uỷ Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc (UNHCR). Có chị kể rằng khi c̣n tỉnh c̣n đếm được là bi, cướp biển Thaí Lan ham~ hiếp 13 lần, khi chị ngất xiủ đi th́ không biết c̣n bao nhiêu đợt sau đó nưă! Tôi nghe mà uất hận & căm thù bọn Thai pirates đến tận xương tuỷ. Xin tất cả moị nguó Việt Nam đừng bao giờ quên nhưng~ cảnh thương tâm naỳ, để vưng~ ḷng nung nâú ư chí tranh đâú , chân cứng đá mềm, tiếp tục kiên tŕ kháng Cộng phục Quốc cho đến ngaỳ thành công ! Cho dù đớ ḿnh có qua đi, cung~ haỹ làm sao cho Thế Hệ Nôí Tiếp theo bước chúng ta trên con đường đâú tranh diệt Cộng, Quang Phục Quê Hương VIỆT NAM ! C̣n đớ ḿnh th́ "Không thành công cung~ thành nhân ! " (Lớ cuả cố Đảng trưởng Nguyên~ Thaí Học, VNQĐ-, ông hy sinh khi mơí có 25 tuôỉ).
Tổ Quốc VIỆT NAM Muôn Năm ! Dân Tộc VIỆT NAM Trường Tồn !
Giaỉ trừ baọ quyền Cộng Sản VN buôn dân bán nước để baỏ tồn Đaọ Đức, Văn Hoá VIỆT , để ǵn giữ đất nước Việt Nam không rơi vạ hoạ diệt vong cuả Trung Cộng !
Tây Đức, ngaỳ 07 tháng 07 năm 2006
Viết để kính tặng tất cả nhưng~ Đồng Bạ đă bỏ ḿnh trên biên? Đông trên bước đường Tỵ Nạn cộng sản VN.
Trương Nhân (Hậu Duệ)
(ex Boat-People, Cap19/466)